Lời Chúa (1Cr 11,23-26): Chúa nhật Lễ Mình và Máu Thánh Chúa Kitô

Kết quả hình ảnh cho Lời Chúa (1Cr 11,23-26): Chúa nhật Lễ Mình và Máu Thánh Chúa Kitô

Lời Chúa: 1Cr 11,23-26

23 Thưa anh em, điều tôi đã lãnh nhận từ nơi Chúa, tôi xin truyền lại cho anh em : trong đêm bị nộp, Chúa Giê-su cầm lấy bánh, 24  dâng lời chúc tụng tạ ơn, rồi bẻ ra và nói : “Anh em cầm lấy mà ăn, đây là Mình Thầy, hiến tế vì anh em ; anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy.” 25 Cũng thế, cuối bữa ăn, Người nâng chén và nói : “Đây là chén Máu Thầy, Máu đổ ra để lập Giao Ước Mới ; mỗi khi uống, anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy.” 26 Thật vậy, cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn Bánh và uống Chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết.

Suy Niệm

Ăn uống là chuyện bình thường của mọi sinh vật.

 Khi tôi ăn uống, đồ ăn thức uống trở thành tôi.

 Tôi sống, tôi hoạt động, tôi lớn lên,

 nhờ chút rau xanh, cá tươi, đậu trắng.

 Tôi được nuôi bằng trời cao, đất rộng và biển cả.

Từ lâu Ðức Giêsu mang một khát vọng lớn,

đó là nuôi sống linh hồn con người,

 nuôi mọi tín hữu thuộc mọi thời đại,

 và nuôi họ bằng chính bản thân Ngài,

 bằng cái chết và sự sống của Ngài.

 Ngài có mắc bệnh hoang tưởng không?

Cái chết trên thập giá và sự phục sinh vinh hiển

 cho ta thấy Ðức Giêsu là con người bình thường

 khi Ngài cử hành bữa Tiệc Ly tối hôm đó.

 Ngài muốn ta tham dự vào cuộc Vượt Qua của Ngài,

 Ngài muốn trở thành đồ ăn thức uống cho ta;

 thành đồ ăn bằng cách biến tấm bánh thành Thịt Mình Ngài,

 thành thức uống bằng cách biến rượu nho thành Máu Ngài.

 Như thế ai ăn Tấm Bánh và uống Chén Rượu

đã được Ngài biến đổi nhờ quyền năng Thánh Thần,

 người ấy nên một với Ngài.

 Không phải Ngài trở thành người ấy,

 cho bằng người ấy trở thành Ngài.

“Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy.”

Mỗi thánh lễ là một lần nhớ đến và làm sống lại

 hy tế duy nhất năm xưa trên Núi Sọ.

Bí tích Thánh Thể là một sáng kiến của Tình Yêu.

 Tình Yêu luôn có nhiều sáng kiến bất ngờ và kỳ diệu.

 Cần ngắm nhìn cử chỉ bẻ bánh của Ðức Giêsu,

 Tấm bánh trở thành Tấm Thân Ngài

được bẻ ra và trao hiến trên thập giá.

 Trong bài Tin Mừng hôm nay,

 Ðức Giêsu đã bẻ bánh để môn đệ phát cho dân.

 Bẻ ra và trao đi trở thành phép lạ nhân lên mãi.

“Anh em hãy cho họ ăn đi.”

Như các môn đệ, chúng ta cũng lúng túng và bất lực

 trước cơn đói của con người hôm nay,

đói cơm bánh, đói tình thương, đói được tôn trọng.

 Nếu chúng ta dám trao cho Ðức Giêsu

 tất cả những gì chúng ta có, dù chỉ là nhỏ nhoi;

 nếu chúng ta chịu để cho Ngài bẻ ra,

 và làm vỡ tan mọi tính toán ích kỷ,

thì chúng ta có thể nuôi được cả thế giới.

Thỉnh thoảng bạn nên cầu nguyện trước Thánh Thể.

Bạn có thể học được nhiều điều.

 Con Thiên Chúa vinh quang rất mực,

 lại khiêm tốn hiện diện dưới dạng tấm bánh

 mong manh, lặng lẽ, đơn sơ.

Tấm bánh không biết nói, không sống cho mình.

 Tấm bánh hiện diện là để cho người ta thưởng thức,

 và tan biến ngay sau khi được hưởng dùng.

 Chúng ta có thể bắt chước

 lối hiện diện ấy của Chúa Giêsu Thánh Thể không?

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu,

có một ngọn đèn dầu gần Nhà Tạm,

 ngọn đèn đỏ mời con dừng bước chân,

 và nhắc con về sự hiện diện của Chúa.

 

Con mong sự hiện diện ấy lan toả khắp nơi,

để đâu đâu cũng thấy những ngọn đèn đỏ.

Nơi xóm nghèo mùa mưa nhớp nháp,

 nơi lớp học tình thương lúc chiều tà,

 nơi những trung tâm phục hồi nhân phẩm,

 nơi bảo sanh viện nâng niu sự sống của trẻ thơ,

nơi khách sạn năm sao, nơi quán bia đầu ngõ,

 nơi các tiệm cho mướn băng video,

 nơi tình yêu trong ngần của đôi bạn trẻ…

 

Nhưng lạy Chúa, trước hết,

 xin cho đời con là một ngọn đèn,

 xin cho chúng con là những ngọn đèn màu đỏ,

mời người ta dừng lại, trầm tư,

và gặp được Chúa.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi