Sau đây là bài viết giải thích ý nghĩa của câu thành ngữ “Tức nước vỡ bờ”, cũng như soi sáng ý nghĩa của câu thành ngữ này dưới kinh nghiệm đời sống và ánh sáng Lời Chúa.– Nghĩa đen:
+ “Tức nước” là dòng nước bị chặn lại trong con đập, từng lớp sóng âm thầm dâng lên, từng áp lực tích tụ trong dòng nước, như một nỗi dồn nén thầm lặng.
+ “Vỡ bờ” là khoảnh khắc khi bờ đất không còn chịu nổi, khi sức ép bên trong phá tung mọi giới hạn, để dòng nước cuồn cuộn tràn ra: mạnh mẽ, dữ dội, không gì ngăn cản được.
– Nghĩa bóng:
“Tức nước vỡ bờ” là thành ngữ chỉ một trái tim bị dồn nén quá lâu, một con người đã chịu đựng đến tận cùng, để rồi một ngày… khi đôi vai gầy không còn gánh nổi bất công, khi những giọt nước mắt biến thành dòng lũ phản kháng, khi uất ức bỗng vỡ òa thành tiếng kêu công lý.
Chúng ta có thể đặt câu với thành ngữ như sau:
– Dân chúng bị bóc lột mãi, cuối cùng “tức nước vỡ bờ”, đứng lên chống lại áp bức.
– Cô ấy nhẫn nhịn đã lâu rồi, hôm nay mới dám nói sự thật, đúng là “tức nước vỡ bờ”.
Thiên Chúa không làm ngơ trước những “dòng nước” đang âm thầm dâng lên trong lòng con người. Ngài lắng nghe tiếng kêu không thành lời, thấy rõ những bàn tay bị trói buộc, và thấu cảm những trái tim bị đè nén. Ngài đã phán:
“Ta đã thấy nỗi khổ của dân Ta bên Ai Cập,
đã nghe tiếng kêu than của chúng,
nên Ta xuống để giải thoát chúng.” (Xh 3,7-8)
Trong mỗi chúng ta cũng có những “dòng nước” muốn “vỡ bờ”: Những nỗi buồn không thể nói ra, những bất công phải im lặng, những tổn thương bị giấu kín… Tất cả tích tụ như “dòng nước” sau con đập của lòng mình.
Có những “dòng nước” không ai nhìn thấy: Những giọt nước mắt nuốt vào bên trong, những nỗi đau không thể gọi tên, những tiếng kêu bị chôn vùi trong im lặng… Tất cả đang dâng lên trong lòng mỗi người. Thật là an ủi cho chúng ta khi nghe câu Thánh Vịnh:
“Chúa gần gũi những tấm lòng tan vỡ,
cứu những tâm thần thất vọng ê chề.” (Tv 34,19)
Ước gì mỗi chúng ta, biết trao nỗi đau cho Thiên Chúa, trước khi nó biến thành tuyệt vọng. Hãy đem tất cả… đến với Chúa.
Đem nỗi đau đến, Ngài sẽ biến thành ân sủng.
Đem nước mắt đến, Ngài sẽ biến thành niềm hy vọng.
Đem trái tim sắp vỡ đến, Ngài sẽ khiến nó đập lại bằng tình yêu mới.
Khi đó, cuộc đời ta sẽ không còn là “tức nước vỡ bờ”, mà được hạnh phúc nếm hưởng “Dòng nước hằng sống, tuôn trào đến sự sống đời đời” (Ga 4,14).
Nguồn: giaophanphucuong.org