Lời Chúa (Mt 18,1-5.10): Thứ Sáu, Các thiên thần hộ thủ

Lời Chúa: Mt 18,1-5.10

1 Lúc ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giê-su rằng : “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời ?” 2 Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông 3 và bảo : “Thầy bảo thật anh em : nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.

 

4 “Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời.

 

5 “Còn ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.”

 

10 “Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này ; quả thật, Thầy nói cho anh em biết : các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.”

Suy Niệm

Bài Tin Mừng hôm nay vừa nói đến trẻ nhỏ,

vừa nói đến những kẻ bé mọn trong cộng đoàn.

 Ai là những kẻ bé mọn trong cộng đoàn ?

Đó là những người tin vào Đức Giêsu (Mt 18, 6),

 nhưng đức tin của họ còn non yếu, mong manh.

Đức Giêsu đã nặng lời với ai làm cho một kẻ bé mọn sa ngã.

“Thà cột cối đá lớn vào cổ và ném nó dưới biển còn hơn.”

Rõ ràng Đức Giêsu quý những kẻ bé mọn trong cộng đoàn.

 Ngài không muốn họ bị tổn thương vì gương mù gương xấu.

Câu cuối của bài Tin Mừng là một lời nhắc nhở nữa.

“Anh em chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này” (c. 10).

 Lý do Đức Giêsu đưa ra khá đặc biệt:

“Vì các thiên thần của họ ở trên trời

 không ngừng thấy khuôn mặt của Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.”

Như thế ngay cả những người bé mọn cũng có thiên thần riêng.

 Người bé mọn có thể lầm lạc, sa ngã,

 nhưng không vì thế mà họ bị coi thường hay khinh miệt.

 Thiên thần của họ vẫn ở gần Thiên Chúa để chuyển cầu cho họ.

Thật thú vị khi người Kitô hữu tin mình có một thiên thần hộ thủ.

Thánh Basiliô viết: “Mỗi tín hữu đều có một thiên thần hộ thủ,

để bảo trợ và hướng dẫn đến sự sống đời đời.”

Vị thiên thần này vừa được phúc chiêm ngưỡng Thiên Chúa,

 vừa đồng hành suốt đời với từng người cho đến nơi quê thật.

 Thiên thần hộ thủ là một quà tặng của lòng nhân hậu Chúa.

 Là sứ giả được Chúa sai,

 thiên thần là sự hiện diện của Chúa với từng người chúng ta.

 Thiên thần đã bảo vệ ông Lót (St 19),

đã cứu Agar và con của bà (St 21, 17),

đã giữ tay Abraham không cho cụ giết con (St 22, 11).

 Một vị thiên thần ban đêm đã cứu Phêrô khỏi tù ngục (Cv 12, 15).

 Như thế thiên thần là bạn đường bảo vệ chúng ta khỏi sự dữ.

Khi sống trong một bầu khí vắng bóng Thiên Chúa,

 con người khó tin vào những thực tại vô hình.

 Các thiên thần có khi chỉ là những hình trang trí nơi hang đá,

 hay những bức tượng thạch cao đặt hai bên bàn thờ.

Chúng ta khó tin mình được trợ giúp bởi một thiên thần có thật,

 và không dám tin mình đáng quý đến thế,

để Chúa ban cho mình một người hướng đạo và đỡ nâng.

 Làm sao để chúng ta ra khỏi sự cô quạnh của chính mình,

 khi chấp nhận niềm tin vào thiên thần hộ thủ?

Làm sao để ta cảm được hoạt động kín đáo của người trong đời ta?

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu,

 có những ngày con cảm thấy

đời sống thật nặng nề ;

có những lúc con muốn buông trôi,

để mặc cho dòng đời đưa đẩy ;

 có những khoảng thời gian dài,

 con như mảnh đất khô khan cằn cỗi.

 

Xin cho con ánh sáng của Chúa

để con biết lối mà đi.

 

Xin cho con tấm bánh của Chúa

để con có sức mà dấn bước.

 

Xin cho con Lời của Chúa

để con vững một niềm tin.

 

Xin cho con sự sống của Chúa

để con lấy lại niềm hăng say và sự tươi tắn,

 niềm vui và sáng tạo.

 

Lạy Chúa Giêsu,

 con thấy mình cần Chúa

 trong mỗi giây phút của cuộc đời.

Ước gì ai gặp con

 cũng gặp được sự hiện diện của Chúa.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi