Phút Lắng Đọng -Tuần XXIV Thường Niên

Thứ Hai 14.09.2026

THỨ HAI TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN

Suy tôn Thánh Giá

Ga 3,13-17

Lời Chúa:

“Như ông Môsê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy”. (Ga 3,14)

Câu chuyện minh họa:

Ngày 13 tháng 9 năm 335, Nhà thờ Mộ Thánh (còn gọi là Nhà thờ Phục sinh) đã được cung hiến. Ngày hôm sau, Thánh giá mà hoàng hậu Helena đã tìm thấy vào ngày 14 tháng 9 năm 320, được tôn kính trong một nghi lễ long trọng. Năm 614, vua Ba Tư là Khosrow II gây chiến với người Rôma. Sau khi chiếm được Giêrusalem, ông đã tịch thu nhiều bảo vật, trong đó có Thánh giá của Chúa Giêsu. Hoàng đế Byzantine, Heraclius, mở các cuộc đàm phán hòa bình nhưng bị từ chối. Sau đó, ông tiến hành chiến tranh và giành chiến thắng gần thành Nineve, đòi lại Thánh giá, và Thánh giá đã được rước trở lại Giêrusalem. Ngày nay, điều được tôn vinh không phải là sự tàn khốc của Thánh giá, mà chính là tình yêu mà Thiên Chúa đã biểu lộ cho nhân loại khi chấp nhận cái chết trên Thánh giá: “Đấng vốn dĩ là Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ. Đó chính là vinh quang của Thánh giá Chúa Giêsu!” (Đức Thánh Cha Phanxicô)

Suy niệm:

Chúa Giêsu quá yêu thế gian, nên đã hiến mình làm của lễ đền tội cho chúng ta; hơn thế nữa, Ngài còn dùng chính cái chết để mang lại sự sống cho thế gian. Ngài đã tha thứ muôn vàn tội lỗi và tái sinh chúng ta để chúng ta được sống với Người. Khi xưa dân Do Thái đã không trung thành với Chúa, đúc bò vàng thờ lạy, nên Chúa đã cho rắn độc cắn để cảnh cáo họ. Thế nhưng, với tình yêu thương, Người đã cho ông Môsê làm con rắn đồng để ai nhìn lên nó sẽ được cứu. Đó cũng là dấu chỉ sau này Người sẽ phải chết để cứu độ chúng ta. Vì thế, chúng ta cần ăn năn sám hối về tội lỗi của mình, và cậy dựa vào lòng thương xót của Chúa, để được sống với Chúa trong ngày sau hết.

Lạy Chúa, xin cho con biết nhìn lên thập giá Chúa, để chiêm ngắm tình yêu mà Chúa đã trao ban cho nhân loại và cho chính bản thân con, để nhờ đó con biết cải thiện đời sống, hoàn thiện con người hơn để xứng đáng với tình Chúa yêu thương. Amen.

 

 

Thứ Ba 15.09.2026

THỨ BA TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN

Đức Mẹ Sầu Bi

Ga 19,25-27

Lời Chúa:

“Đứng gần thập giá Đức Giêsu, có thân mẫu Người…”. (Ga 19,25)

Câu chuyện minh họa:

          Tại Fatima, vào ngày 13 tháng 10 năm 1917, trong phép lạ mặt trời xoay, ba trẻ đã thấy Mẹ Thiên Chúa của chúng ta hiện ra với tư cách là Đức Mẹ Sầu Bi. Trong các sách Tin Mừng, chúng ta đọc thấy Đức Mẹ Sầu Bi dưới chân thập giá chứng kiến Con Mẹ chết. Hầu hết các tài liệu cho bài viết này được lấy từ Tôi Tớ Đáng Kính Fulton J. Sheen, Tổng Giám Mục hiệu tòa Newport, xứ Wales, (qua đời ngày 9 tháng 12 năm 1979), đặc biệt là cuốn sách của ngài có tựa đề “Mối Tình Đầu Của Trần Thế”. Đó cũng là danh hiệu mà Đức Tổng Giám mục Sheen đã dùng để gọi Đức Mẹ. Đức Tổng Giám mục Sheen cho biết ngài lần hạt Mân Côi mỗi ngày trong đời, và kể từ ngày chịu chức, ngài không bao giờ không dâng thánh lễ mỗi thứ Bảy để kính Đức Mẹ, để tạ ơn và bảo vệ ơn gọi linh mục của mình. Ngài cũng dành một giờ mỗi ngày trước Thánh Thể. Điều này cho thấy tình yêu và lòng sùng kính đối với Đức Mẹ dẫn đến Con của Mẹ, Chúa Giêsu Kitô!

Suy niệm:

Trước những khó khăn của cuộc đời, Mẹ luôn đồng hành với chúng ta, vì Mẹ đã cảm nhận được niềm đau khổ tột cùng. Mẹ đau khổ khi nhìn thấy Con Yêu bị hành hạ, bị giết, và chết trên Thập Giá… Mẹ đã ở bên cạnh Chúa trong lúc đau khổ. Chúa cũng muốn Mẹ cảm nhận niềm đau ấy khi Ngài chết lặng trên thập giá. Mẹ như Vị thượng tế dâng của lễ lên Chúa Cha. Trên Thập Giá Con của Mẹ đã chết trong thân xác, nhưng Mẹ đứng dưới chân thập giá cũng chết lịm trong tâm hồn.

Chúa Giêsu đã chấp nhận đau khổ ấy vì ơn cứu độ con người. Và Ngài cũng muốn mỗi người chúng ta biết chấp nhận đau khổ trong cuộc đời như là điều kiện để làm môn đệ Chúa. Và trong những đau khổ ấy, Ngài không muốn chúng ta buông xuôi trong thất vọng nhưng hãy đến với Mẹ Sầu Bi, Người sẽ nâng đỡ ta.

Lạy Mẹ Maria, xin dạy con biết chấp nhận thập giá trong cuộc đời để con luôn can đảm đón nhận trong tin yêu và phó thác như Mẹ.

 

 

Thứ Tư 16.09.2026

THỨ TƯ TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN

Thánh Cornêliô, Giáo hoàng, tử đạo

và thánh Cyprianô, Gm., tử đạo

Lc 7,31-35

Lời Chúa:

Tôi phải ví người thế hệ này với ai? Họ giống ai?” (Lc 7,31)

Câu chuyện minh họa:

          Lúc 11 tuổi, đứa bé thường bảo rằng: “Cha mẹ của tôi rất vĩ đại. Không có gì mà cha mẹ tôi không biết. Không có gì mà họ không làm được”. Lên 16 tuổi nó nói: “Cha mẹ tôi không vĩ đại như tôi tưởng, không phải cái gì họ cũng biết hoặc cũng có thể làm”. Ba năm sau, nghĩa là khi lên 19 tuổi, học Đại học, nó phát biểu: “Cha mẹ tôi thường cho rằng họ đúng, kỳ thực, kiến thức của họ so với kiến thức của tôi thì thua kém xa”. Sau khi lập gia đình, nó được 24 tuổi, tốt nghiệp Đại học, nó phát biểu: “Cha mẹ tôi không hiểu tuổi trẻ; thanh niên thì tiến bộ, còn họ lại bảo thủ”.

Năm 30 tuổi, có con cái, nó khám phá ra chân lý sau: “Ở nhiều sự việc, cha mẹ thường có lý”. Đến lúc nó được 50 tuổi, khi cha mẹ nó đều đã qua đời, nó không cầm được lòng và tuyên bố: “Cha mẹ tôi đúng là những nhân vật tuyệt vời! Họ có đầu óc rất minh mẫn, xử sự rất hợp lý, hợp thời. Cha mẹ ơi, cha mẹ là các vị thần!”

Suy niệm:

Hôm nay Chúa Giêsu muốn dùng hình ảnh đám trẻ để nói lên thái độ sống trái nghịch của người Do Thái: sáo thổi lên thì không nhảy múa, bài đưa đám cất lên thì không khóc theo. Cũng vậy, họ mong chờ Đấng Cứu Thế nhưng khi Gioan Tẩy Giả loan báo Đấng Cứu Thế thì lại không tin. Họ vẽ trong tư tưởng một kiểu sống giả hình, và đòi người khác phải nghe theo. Chính vì những tư tưởng do họ vẽ ra không hợp với những gì Gioan loan báo nên khi Chúa đến, họ không nhận ra.

Mỗi Kitô hữu chúng ta cần học hỏi, canh tân đời sống mình theo giáo huấn của Giáo Hội và theo những lời Chúa dạy, để mỗi ngày chúng ta luôn nhận ra Chúa ngay trong cuộc sống của mình.

Lạy Chúa, xin giúp con biết mở rộng lòng mình để lắng nghe tiếng Chúa và quảng đại với những người xung quanh, để nhận ra Chúa mỗi ngày trong mọi ngày sống.

 

 

Thứ Năm 17.09.2026

THỨ NĂM TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN

Lc 7,36-50

Lời Chúa:

“Người nói với người đàn bà: “Ðức tin con đã cứu con, con hãy về bình an”. (Lc 7,50)

Câu chuyện minh họa:

Một đêm nọ trong lúc bị cúp điện, một người đàn ông  tìm được một cây đèn cũ đốt bằng mỡ từ trên tầng gác để đồ cũ. Tình trạng của đèn thật thảm hại, bóng đèn nứt và đen thui. Dù sao, ông cũng đốt lên và nó tỏa ra ánh sáng yếu ớt. Đã vậy,  bấc đèn bốc khói tỏa ra một mùi khét lẹt. Thật là quá mức đối với một người thích mọi vật hoàn hảo như ông: “Cái đèn này thật vô dụng nên vứt nó đi”, ông nói với vợ ông. Nói xong ông tắt đèn dầu, lấy nến ra đốt.

Ba tuần sau, lại cúp điện. Lần này, vợ ông đem lại ánh sáng. Bà lấy ra một cái đèn dầu đẹp, đốt lên. Một ánh sáng mầu hồng tỏa ra làm cả nhà thích thú.

Ông chồng nói:

– Cái đèn này thật tuyệt. Bà mua nó ở đâu?

Bà đáp:

– Đó là cái đèn mà ông muốn vứt đi đấy!

Sau khi đến thật gần để xem xét, ông nói:

Chắc tốn khá nhiều tiền để tân trang nó như thế này?

Bà đáp:

– Thật ra chẳng tốn gì mấy. Tôi chỉ mua một cái bấc mới và một cái bóng. Nhưng tôi phải bỏ nhiều thời gian và công sức để lau chùi và đánh bóng nó. Tôi đã nhận thấy dưới lớp bụi bẩn là một cái đèn đẹp. Và ông không thấy rằng tôi có lý sao?

Ông đáp:

– Tôi hoàn toàn đồng ý với bà.

Suy niệm:

Người phụ nữ trong Tin mừng hôm nay khi đến với Chúa không nói một lời, những giọt nước mắt, nụ hôn, bình dầu thơm… những hành động ấy của bà đã nói lên niềm tin vào Chúa. Chúa đã đoái thương tha thứ cho bà vì quá khứ tội lỗi của bà, và bà đã nhận được lòng thương xót của Chúa từ lòng sám hối. Chúa Giê-su kết luận: “Đức tin của con đã cứu con. Con hãy đi bình an” (Lc 7,50)

Qua đó, Chúa mời gọi chúng ta hãy bao dung với anh em mình, không phân biệt kẻ sang hèn, giàu có, địa vị… nhưng tất cả đều là anh em với nhau. Và Chúa Giêsu đã làm gương cho chúng ta trước, khi Ngài đến nhà ông Simon. Ngài sẵn sàng đến với những ai có lòng ao ước, nên chúng ta cần chuẩn bị căn nhà tâm hồn mình cho xứng đáng. Chính lối nhìn bao dung của Chúa đã cảm hóa được nhiều người và đưa nhiều người về với Chúa. Cô Maria đã nhận ra tình thương vô biên và lòng bao dung của Chúa, nên đã thể hiện hành vi sám hối và đã được Chúa thứ tha.

Lạy Chúa, xin cho con yêu mến Chúa nhiều để con được Chúa thứ tha những lỗi lầm con trót phạm.

 

 

Thứ Sáu 18.09.2026

THỨ SÁU TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN

Lc 8,1-3

Lời Chúa:

“Đức Giêsu rảo qua các thành phố, làng mạc, rao giảng và loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa.” (Lc 8,1)

Câu chuyện minh họa:

Một buổi tối nọ, Mẹ Têrêxa thành Calcutta tiến lại gần một người mà người ta vừa mang vào căn nhà dành cho những người hấp hối. Ðó là một lão bà. Mình phủ đầy những mảnh giẻ rách, nước da đen đầy những vết thương hôi thối. Mẹ Têrêxa đã chùi rửa các vết thương và chăm sóc để ngừa bị nhiễm trùng. Nhưng người đàn bà đáng thương này đang hấp hối… có lẽ khó mà qua khỏi, do đó tốt hơn là nên tìm cách an ủi lần cuối cùng bằng một chén canh nóng và tràn đầy tình thương yêu.

Người đàn bà đáng thương ấy sững sờ nhìn và hỏi Mẹ Têrêxa bằng một giọng thều thào:

– “Tại sao bà lại làm như vậy?”

Mẹ Têrêxa trả lời:

– “Bởi vì tôi rất yêu mến bà…”

Một tia sáng hạnh phúc, dù vẫn còn pha chút nghi ngờ, phát xuất từ tận đáy lòng, đã ngời lên khuôn mặt gầy gò của người đàn bà, nơi dấu ấn của tử thần đã bắt đầu xuất hiện.

– “Ôi bà hãy nhắc lại một lần nữa đi!”

– “Tôi rất yêu mến bà”. Mẹ Têrêxa lập lại bằng một giọng điệu rất dịu dàng.

– “Hãy nhắc lại, hãy nhắc lại đi bà”.

Người đàn bà đang bước vào cõi chết xiết chặt tay Mẹ Têrêxa và kéo về phía bà ta, như muốn lắng nghe rõ hơn, nghe với niềm hạnh phúc tràn trề những lời lẽ tuyệt vời nhất trên cõi đời…

Suy niệm:

Mẹ Têrêsa Calcutta đã đóng một vai trò quan trọng trong Giáo hội. Đồng thời, Mẹ là nhân chứng sống động của Chúa Giêsu. Trong thời Giáo hội sơ khai, Đức Maria đã đồng hành với các môn đệ, và cùng đi với Chúa Giêsu trên mọi nẻo đường. Ngày nay Chúa cũng muốn có sự hiện diện của người phụ nữ trong việc loan báo Tin mừng. Qua đó, đối với Chúa dù là nam hay nữ, mỗi người đều có giá trị trước mặt Chúa.

Ước gì mỗi người chúng ta ý thức trách nhiệm của mình và thực thi bản chất của Giáo hội, là loan báo tình yêu và ơn cứu độ của Thiên Chúa cho mọi người.

 

 

Thứ Bảy 19.09.2026

THỨ BẢY TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN

Lc 8,4-15

Lời Chúa:

“Người gieo giống đi ra gieo hạt giống của mình.” (Lc 8,5)

Câu chuyện minh họa:

Ermann Coen được mệnh danh là thánh Augustino của thời đại chúng ta. Ngài là một người Do thái rất giầu có. Thời trai trẻ Ngài chỉ biết ăn chơi và chạy theo thế gian. Sự nhàm chán cứ đè nặng trên vai ngài. Ngày kia ngài từ chối tất cả và xin vào tu viện. Trong buổi giảng mùa Vọng tại đền thờ Đức Bà ở Ba lê, ngài nói:

– “Tôi đã đi khắp cả mặt đất, tôi đã yêu thế gian, tôi đã biết thế giới và tôi đã học được môt điều: không có hạnh phúc ở trên thế gian này. Nhưng tôi cũng như nhiều người khác, đã sa vào tìm nó nơi không có. Tôi đã tìm nó ở những nơi tôi tưởng nó có: ở những nụ cười, ở những cuộc giải trí, ở những ngày lễ, ở những nơi vàng bạc, ở nơi sắc đẹp… Ôi lạy Chúa, điều con mơ ước mọi giờ mọi ngày con đã tìm ở đâu? Và con đã chỉ tìm được nó trong Chúa và tình yêu Chúa.

Suy niệm:

Thiên Chúa luôn quảng đại với con người, Ngài không hề có một chút tính toán gì khi ban phát, nhưng Ngài đặt niềm hy vọng nơi con người. Ngài gieo hạt giống trên mọi mảnh đất: lề đường, sỏi đá, bụi gai, và đất tốt. Cũng vậy, Ngài gieo vào lòng mỗi con người ân sủng và tình yêu, để con người làm cho hạt giống ấy nảy mầm và sinh hoa kết trái. Hạt giống ấy chính là Lời Thiên Chúa. Vì thế, chúng ta cần làm cho mảnh đất trở nên phì nhiêu qua việc hoán cải đời sống, lắng nghe, thực hành Lời Chúa, và đem Lời Chúa đến cho người khác.

Lạy Chúa, xin làm cho mảnh đất tâm hồn cằn cỏi của con trở nên phì nhiêu, đừng để những đam mê làm bóp nghẹt hạt giống Lời Chúa, nhưng sinh nhiều hoa trái tốt lành.

Têrêsa Mai An

Gp. Mỹ Tho