Sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc đời

Bài suy tư sau đây giúp người đọc chiêm ngắm mầu nhiệm Phục sinh qua hình ảnh ngôi mộ trống và từ đó mời gọi mỗi người nhận ra Chúa trong những khoảng trống của đời mình và can đảm bước ra khỏi bóng tối để sống sự sống mới trong Đức Kitô Phục Sinh.

Có những lúc trong cuộc đời, chúng ta cảm thấy Thiên Chúa thật gần gũi: trong một lời cầu nguyện sốt sắng, một Thánh lễ đầy cảm xúc, hay một biến cố khiến lòng ta bừng sáng. Nhưng cũng có những lúc khác, Thiên Chúa dường như vắng bóng: khi ta cầu nguyện mà không được đáp lời … khi ta đối diện với đau khổ, mất mát … hay khi mọi sự quanh ta trở nên tối tăm và trống rỗng.

Chính trong những lúc ấy, ta tự hỏi: Thiên Chúa có còn ở đó không? Mừng lễ Phục sinh, Hội thánh không cho chúng ta thấy một Đức Kitô rực rỡ vinh quang ngay từ đầu, nhưng lại dẫn chúng ta đến trước một ngôi mộ trống trong Tin mừng Gioan. Một ngôi mộ… không có gì bên trong. Một sự vắng mặt, nhưng lại trở thành dấu chỉ của một sự hiện diện. “Thiên Chúa không phải lúc nào cũng được nhận ra qua những gì đầy tràn, nhưng nhiều khi qua chính những khoảng trống của cuộc đời.”

Những chứng nhân

Trích sách Công vụ Tông đồ (Cv 10,34a.37-43 – Chúa nhật Phục sinh), cho chúng ta thấy một điều rất rõ: đức tin Phục sinh không dừng lại nơi cảm xúc, nhưng trở thành lời chứng. Phêrô Tông đồ đã đứng lên và loan báo: Đức Giêsu đã đi qua trần gian, thi ân giáng phúc… Người đã bị giết chết… Nhưng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại …Và các Tông đồ là chứng nhân.

Điều đáng chú ý là: Phêrô không nói như một người kể chuyện, nhưng như một người đã được biến đổi. Từ một người từng chối Thầy, ông trở thành người dám làm chứng công khai. Từ một kẻ sợ hãi, ông trở thành một chứng nhân can đảm. Điều đó nói lên rằng, “Chứng nhân Phục sinh không phải là người biết nhiều về Chúa, mà là người đã để cho Chúa biến đổi đời mình.”

Ngôi mộ trống: chấm dứt tuyệt vọng – khai mở sự sống mới

Với Tin mừng Gioan, ngôi mộ trống mang một ý nghĩa rất mạnh: Ngôi mộ là biểu tượng của kết thúc, nhưng giờ đây lại trống. Điều đó có nghĩa là cái chết không còn quyền lực tối hậu, tuyệt vọng không còn là tiếng nói cuối cùng. Ngôi mộ trống trở thành một lời tuyên bố âm thầm: “Không có đêm tối nào dài hơn ánh sáng của Thiên Chúa.”

Thư gửi tín hữu Côlôsê (Cl 3,1-4 – Chúa nhật Phục sinh), Thánh Phaolô Tông đồ khẳng định: “Anh em đã được sống lại với Đức Kitô.” Không phải “sẽ”, mà là đã. Như vậy, sự sống mới không phải là một lời hứa xa xôi, nhưng là một thực tại bắt đầu ngay hôm nay. Đó là sống với một niềm hy vọng mới, sống với một cái nhìn mới, sống như người thuộc về trời cao. Do vậy, Phục Sinh không chỉ thay đổi câu chuyện của Đức Kitô, mà còn thay đổi tương lai của người những ai tin vào sự sống mới.

Sự khác thường: không thấy Chúa Phục Sinh

Có một điều rất lạ: Tin mừng ngày lễ Phục sinh lại không kể chuyện Chúa hiện ra… Không có ánh sáng chói lòa… không có lời nói… không có cuộc gặp gỡ trực tiếp. Chỉ có ngôi mộ trống… những khăn liệm… và một người môn đệ “đã thấy và đã tin”. Câu hỏi đặt ra cho chúng ta rằng, Tại sao Giáo hội lại chọn câu chuyện Tin mừng Phục sinh mang tính khác lạ như thế?

Vì Hội thánh muốn dạy chúng ta một điều rất quan trọng: “Đức tin không bắt đầu từ việc thấy, mà từ việc đọc ra ý nghĩa của những dấu chỉ.” Chúng ta hôm nay cũng vậy: chúng ta không thấy Chúa bằng mắt, nhưng được mời gọi nhận ra Ngài: trong Lời Chúa… trong Bí tích… trong những biến cố đời thường. Vì Thiên Chúa không ẩn mình để xa cách, nhưng để mời gọi con người tìm kiếm Ngài sâu hơn.

Ngôi mộ trống trong đời sống hôm nay

Trong đời sống của mỗi người chúng ta cũng có những “ngôi mộ” của riêng mình: đó là những tổn thương đến từ lời nói, một câu vô tình nhưng làm đau rất lâu, một sự hiểu lầm không được hóa giải… là những nỗi vất vả của cuộc sống khiến ta nhiều khi mỏi mệt, chênh vênh… là những đau đớn của bệnh tật, khi thân xác yếu đi và tinh thần cũng trở nên nặng nề. Đặc biệt, đó còn là những vết thương âm thầm trong các mối tương quan: những rạn nứt trong gia đình, những khoảng cách không thể gọi tên, những nỗi cô đơn ngay giữa những người thân quen.

Có những lúc, ta cảm thấy như mọi sự đã bị “chôn vùi”: niềm vui sống dần nguội lạnh… hy vọng trở nên mong manh… lòng tin không còn mạnh mẽ như trước. Có những nỗi đau không biến mất, chỉ lặng xuống – như thể được chôn sâu trong lòng, trở thành những “ngôi mộ” kín đáo mà ta mang theo trong suốt hành trình đời mình.

Nhưng chính ở đó, ngôi mộ trống lên tiếng: “Đừng tìm Người nơi những gì đã chết.” Bước theo Đức Kitô Phục Sinh là: tin tưởng ngay cả khi không thấy, bước đi ngay cả khi chưa hiểu hết mọi sự, trung thành ngay cả khi không cảm nhận gì. “Đức tin trưởng thành không phải là lúc ta cảm thấy Chúa gần, mà là lúc ta vẫn bước đi dù không thấy Ngài.”

Lời mời gọi

Mừng Chúa Phục Sinh, Hội thánh không đưa chúng ta đến một khung cảnh huy hoàng, nhưng đặt chúng ta trước một ngôi mộ trống. Vì Hội thánh biết rằng: đời sống chúng ta không phải lúc nào cũng rực sáng, nhưng luôn có những khoảng trống, những đêm tối. Và chính ở đó, Thiên Chúa đang hành động. “Ngôi mộ trống không chỉ nói rằng Chúa đã ra khỏi đó, mà còn mời gọi chúng ta bước ra khỏi những ‘ngôi mộ’ của chính mình.”

Mỗi người chúng ta được mời gọi: bước ra khỏi sự sợ hãi … để sống lại trong tự do. Bước ra khỏi ích kỷ… để sống lại trong yêu thương. Bước ra khỏi tuyệt vọng… để sống lại trong hy vọng. Và hơn hết: bước ra khỏi con người cũ, để sống một sự sống mới trong Đức Kitô. Hãy nhớ rằng, “Phục sinh không chỉ là biến cố của Đức Kitô, mà là khởi đầu của một con người mới nơi mỗi chúng ta.” Ước gì, trong suốt mùa Phục sinh này, mỗi người chúng ta không chỉ tin rằng Chúa đã sống lại, nhưng dám biến đổi mạnh mẽ bằng sự sống mới mà Chúa Phục Sinh mang lại.

Eliza Hoàng Diệu (Đà Nẵng)