Phút Lắng Đọng – Tuần III Thường Niên

26.01.2026

THỨ HAI TUẦN III THƯỜNG NIÊN

Thánh Timôthê và Thánh Titô, giám mục

Lc 10,1-9

Lời Chúa:

“Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ ở lại với người ấy; bằng không thì bình an đó sẽ trở lại với anh em.” (Lc 10,6)

Câu chuyện minh họa:

Trong cuốn sách Go Down to the Potter’s House của Donagh O’Shea, ông có một câu chuyện về một ông vua có hai hoạ sĩ trong triều là hai đối thủ gay gắt. Một ngày nọ, nhà vua nói: “trẫm quyết định một lần cho xong để biết ai trong hai là hoạ sĩ giỏi nhất. Hai khanh phải vẽ cùng một đề tài và như vậy, trẫm sẽ ở giữa để phán quyết. Và đề tài là sự bình an”.

Hai hoạ sĩ đồng ý, và một tuần sau trở lại với các bức tranh của họ. Hoạ sĩ thứ nhất giới thiệu bức tranh của mình. Nó cho thấy một phong cảnh thơ mộng với những ngọn đồi chập chùng bên nhau và một mặt hồ không gợn sóng. Toàn bộ phong cảnh nói lên sự hài hòa, bình an và tĩnh lặng. Nhưng khi nhìn vào bức tranh, quay lại nói với hoạ sĩ, “bức tranh của khanh đẹp thật, nhưng nó làm ta buồn ngủ”.

Kế đó, hoạ sĩ thứ hai đã trình bày công trình của mình. Nó cho thấy một thác nước chảy ầm ầm. Lối vẽ hiện thực làm cho người ta như nghe thấy tiếng gầm của thác nước khi va vào các tảng đá ở bên dưới hàng trăm thước.

Nhà vua tức giận nói: “nhưng đây không phải là một cảnh bình an như trẫm đã ra lệnh”. Hoạ sĩ không đáp lại nhưng xin nhà vua tiếp tục xem. Sau ít phút, nhà vua nhận ra một chi tiết quan trọng: ở giữa các tảng đá bên dưới thác nước, có một bụi cây mọc lên với một tổ chim trên cành. Khi nhìn kỹ, nhà vua thấy có một con chim trong tổ: một con se sẻ đang ấp trứng, đôi mắt lim dim. Nó đang chờ các con nó được sinh ra, một hình ảnh bình an thật hoàn hảo.

Nhà vua rất thích thú khi nhìn ra điều đó. Quay lại người hoạ sĩ thứ hai, ngài nói: “trẫm rất thích bức tranh khanh đã chuyển tải một điều rất quan trọng về bình an, đó là có thể sống trong bình an cả khi ở giữa cảnh ồn ào hỗn loạn của cuộc sống”.

Suy niệm:

Trong hành trình truyền giáo, chắc hẳn chúng ta gặp gỡ đủ mọi hạng người: hạnh phúc, bất hạnh, giàu có, nghèo hèn,… cũng như đủ mọi kiểu tiếp đón của những người chúng ta gặp gỡ, có người đón tiếp rất nhiệt tình, có người xua đuổi ngay khi vừa thấy mặt,… Quả thật, cuộc đời làm môn đệ Chúa không êm xuôi và bằng phẳng chút nào cả. Tất cả những điều đó Chúa Giêsu đã vượt qua, và để lại cho mỗi người môn đệ Chúa bài học, và cũng là lời động viên, an ủi: Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ ở lại với người ấy; bằng không thì bình an đó sẽ trở lại với anh em.

Lạy Chúa, Ngài sai chúng con ra đi không mang theo bao bị, túi tiền, giày dép… để chúng con không bị lệ thuộc vào vật chất nhưng luôn phó thác và tin tưởng vào tình yêu quan phòng của Chúa. Xin cho con luôn xác tín điều đó để không có gì cản lối đời con trong hành trình mang Chúa đến cho người khác.

 

 

27.01.2026

THỨ BA TUẦN III THƯỜNG NIÊN

Mc 3,31-35

 

Lời Chúa:

“Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi.” (Mc 3,35)

Câu chuyện minh họa:

Vào một buổi tối mùa đông nọ, một người phụ nữ đang ngồi trên xe hơi đi ngang qua một con đường trong thành phố. Bà thấy một em bé trai, đi chân không, áo quần rách rưới, nhìn chăm chú và thèm muốn các đôi giầy để sau tủ kính của một hiệu buôn. Bà cho dừng xe lại, bước xuống xe, lại gần vỗ nhẹ vào má em, vừa cười vừa nói:

Em làm gì ở đây vào giờ lạnh buốt thế này?

Em xin Chúa Giêsu cho em một đôi giầy. Bé trả lời.

Vậy thì đi theo cô.

Bà vừa nói vừa cầm tay em bé dẫn đi.

Hãy thử xem Đức Giêsu cứu giúp những đứa trẻ như em và làm chúng hạnh phúc không?

Bà đi vào tiệm buôn, một nơi quá quen thuộc đối với bà. Bà mua cho em một đôi tất len dầy và một đôi giầy chắc chắn rồi tự tay bà xỏ cho em. Em bé đứng há hốc miệng nhìn, chẳng nói được một lời nào. Khi người đàn bà sắp từ giã em, em chăm chăm nhìn bà, nước mắt trào ra, và hỏi bà:

Bà ơi! Bà có phải là Mẹ của Giêsu không?

Suy niệm:

Nếu chỉ dựa vào huyết thống mà khẳng định mối quan hệ của Chúa Giêsu thì chưa đủ, nhưng còn dựa vào việc lắng nghe và thi hành Lời Chúa. Đó là niềm hy vọng cho tất cả mọi người, vì không ai phải “đứng bên ngoài” gia đình của Chúa. Nhiều lần Ngài đã nói đến: “Phàm ai thi hành ý muốn của cha Ta, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh em Ta, là mẹ Ta” (Mt 12,50).

Hôm nay Chúa cũng tha thiết nói với mỗi người chúng ta đón nhận Lời Chúa và làm cho Lời Chúa sinh hoa kết quả dồi dào trong cuộc sống, trong gia đình và xã hội, để Chúa Giêsu được lớn lên trong mọi người, và để chúng ta trở thành những người “anh em” của Chúa.

Lạy Chúa, xin cho con biết siêng năng đọc Lời Chúa, suy gẫm Lời Chúa để Lời Chúa thấm sâu vào tâm hồn con, để con mang Lời ấy đến cho người khác bằng đời sống bác ái, vị tha, bao dung… để tất cả chúng con đều là thành viên trong gia đình của Chúa.

 

 

28.01.2026

THỨ TƯ TUẦN III THƯỜNG NIÊN

Thánh Tôma Aquinô, giám mục, tiến sĩ Hội Thánh

Mc 4,1-20

 

Lời Chúa:

“Những người được gieo vào đất tốt: đó là những người nghe lời và đón nhận, rồi sinh hoa kết quả, kẻ thì ba mươi, kẻ thì sáu mươi, kẻ thì một trăm.” (Mc 4,20)

Câu chuyện minh họa:

Bà vợ đi lễ về làm cơm sáng hơi muộn làm cho người chồng khó chịu. Người chồng thì khô khan, thỉnh thoảng mới đến nhà thờ. Vợ thì siêng năng đi lễ để nghe Lời Chúa.

Bụng đang đói, chồng tức bực hỏi vợ:

Em đi lễ hằng ngày như vậy để được cái gì?

Bà vợ trả lời:

Được nhiều lắm, anh ạ.

Chồng hỏi tiếp:

Được cái gì?

Vợ thản nhiên đáp:

Được nghe Lời Chúa. Được Lời Chúa soi dẫn và rửa sạch tâm hồn em!

Chồng trợn mắt:

Rửa sạch?

Vợ chỉ vào rổ rau mới rửa, trả lời:

– Vâng, nước đã làm cho bụi bặm rổ rau này sạch trơn!

Người chồng hiểu, lặng thinh và suy nghĩ!

Suy niệm:

Chúa Giêsu giảng dạy các môn đệ bằng dụ ngôn nhưng ẩn chứa nhiều chân lý. Đó là kết quả của việc lắng nghe Lời Chúa. Chúa Giêsu chính là người gieo giống, và hạt giống là Tin mừng. Mảnh đất là tâm hồn con người. Vì thế Lời Chúa được gieo vãi nơi chúng ta không phải là những hạt giống rơi trên sỏi đá, vệ đường, hay bụi gai nhưng là chính tâm hồn mỗi người chúng ta và cách thức chúng ta đón nhận Lời. Lời ấy nẩy mầm và sinh hoa kết quả như thế nào tùy vào cách thức và thái độ của mỗi người. Thực vậy, giữa lòng cuộc sống đầy náo nhiệt này, chúng ta có lắng nghe được Lời Chúa không hay chỉ là tiếng vọng của người nói trong sa mạc không có người đáp trả?

Lạy Chúa, xin giúp con biết cộng tác với ơn Chúa để mảnh đất tâm hồn chúng con trở nên tươi tốt, màu mỡ để làm trổ sinh hoa trái Lời Chúa trong tâm hồn chúng con.

 

 

29.01.2026

THỨ NĂM TUẦN III THƯỜNG NIÊN

Mc 4,21-25

 

Lời Chúa:

“Chẳng có gì che giấu mà không được tỏ lộ, chẳng có gì bí ẩn mà không được đưa ra ánh sáng.” (Mc 4,22).

Câu chuyện minh họa:

Vào buổi chiều nọ, một người lấy từ trong hộp một cây nến nhỏ và leo lên tầng tháp cao. Cây nến hỏi:

– Chúng ta đang đi đâu vậy?

– Đi lên cao hơn để chỉ đường cho tàu bè vào cảng.

– Nhưng tôi bé nhỏ thế này làm sao tàu bè thấy được?

– Chỉ cần ngươi cứ cháy sáng thôi, còn mọi việc để ta lo.

Tới đỉnh tháp, người ấy đặt cây nến vào trong một cái đèn có ghép những tấm kính phản quang. Nhờ đó, mà ánh sáng lan tỏa ra và mọi tàu bè có thể thấy được.

Suy niệm:

Chiếc đèn là để chiếu sáng cho mọi người trong nhà. Cũng vậy, người Kitô hữu là để tỏa sáng niềm tin của mình bằng đời sống gương mẫu, để người khác nhận ra Tin Mừng Nước Trời. Lời Chúa có sức chiếu sáng rất mạnh, vì thế người Kitô hữu phải biết gắn bó đời mình với Đức Kitô, để Lời Chúa soi chiếu cuộc đời chúng ta, và chiếu tỏa ánh sáng ấy cho người khác cần phải ý thức

Mỗi Kitô hữu cần ý thức trách nhiệm của mình về niềm tin và sống niềm tin ấy để mỗi Kitô hữu trở thành những ngọn đèn thắp sáng trong môi trường chúng ta sống và phục vụ.

Lạy Chúa, xin cho mỗi người chúng con biết ý thức trách nhiệm của mình là ngọn đèn chiếu sáng cho người khác. Muốn được như thế, chúng con cần phải kín múc nơi Chúa ơn thánh.

 

 

30.01.2026

THỨ SÁU TUẦN III THƯỜNG NIÊN

Mc 4,26-34

 

Lời Chúa:

“Chuyện Nước Thiên Chúa thì cũng tựa như chuyện một người vãi hạt giống xuống đất. Đêm hay ngày, người ấy có ngủ hay thức, thì hạt giống vẫn nẩy mầm và mọc lên, bằng cách nào thì người ấy không biết.”(Mc 4,26-27)

Câu chuyện minh họa:

Thầy Mạnh Tử thuở nhỏ, nhà ở gần nghĩa địa, thấy người ta đào, chôn, lăn, khóc, về nhà cũng bắt chước đào chôn lăn khóc. Bà Mẹ thấy thế nói “Chỗ này không phải chỗ con ta ở được”. Rồi dọn nhà ra gần chợ. Thầy Mạnh Tử ở gần chợ thấy người buôn bán điên đảo, Bà mẹ thấy thế lại nói: “Chỗ này cũng không phải chỗ con ta ở được”. Bèn dọn nhà đến ở cạnh trường học. Thầy Mạnh Tử ở gần trường học, thấy trẻ đua nhau học tập lễ phép, cắp sách vở. Bấy giờ bà mẹ mới vui lòng nói: “Chỗ này là chỗ con ta ở được đấy”.

Một hôm, thầy Mạnh Tử thấy nhà hàng xóm giết lợn, về hỏi mẹ: “Người ta giết lợn làm gì thế? “ Bà mẹ nói đùa: “Để cho con ăn đấy!. Nói xong, bà nghĩ lại, hối rằng: “Ta nói lỡ mồm rồi. Con ta thơ ấu, trí thức mới mở mang mà ta nói dối nó thì chẳng ra ta dạy nó nói dối hay sao? Rồi bà đi mua thịt lợn về cho con ăn thật.

Lại một hôm thầy Mạnh Tử đang đi học, bỏ học về nhà chơi. Bà mẹ đang ngồi dệt cửi, trông thấy liền cầm dao cắt đứt tấm vải đang dệt trên khung mà nói rằng: “Con đang đi học mà bỏ học thì cũng như ta đang dệt tấm vải này mà cắt đứt đi vậy”. Từ hôm đó Mạnh Tử học tập rất chuyên cần, rồi về sau thành một bậc đại hiền. Thế chẳng là nhờ có cái công giáo dục quí báu của bà mẹ hay sao?

Suy niệm:

Tâm hồn con người là một mảnh đất, gia đình cũng là mảnh đất, nơi gieo trồng và nảy mầm hạt giống đức tin. Thiên Chúa đã gieo hạt giống của Ngài, để cùng với ân sủng và sự trợ giúp của Ngài mà hạt giống âm thầm phát triển, trổ sinh hoa trái. Trong quá trình lớn lên của hạt giống, không thể tránh khỏi những khó khăn, thử thách, chúng ta cứ tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa, Ngài sẽ giúp chúng ta vượt thắng.

Lạy Chúa, xin giúp con sống tốt ơn gọi Kitô hữu mỗi ngày để những gì Chúa muốn con thực hiện đều đẹp ý Chúa.

 

 

31.01.2026

THỨ BẢY TUẦN III THƯỜNG NIÊN

Thánh Gioan Bosco, linh mục

Mc 4,35-41

 

Lời Chúa:

“Người thức dậy ngâm đe gió và truyền cho biển: im đi! Câm đi! Gió liền tắt và biển lặng như tờ.” (Mc 4,39)

Câu chuyện minh họa:

Thánh Martinô thành Tour, thời còn trai trẻ, một lần đi ngang qua ngọn núi An-pơ ngài bị rơi vào tay bọn cướp. Chúng lột hết cả hành trang tiền bạc. Môt tên cầm dao kề vào cổ đòi giết ngài, ngài vẫn đứng yên chờ chết. Dáng vẻ can đảm và bình tĩnh của ngài khiến tên cướp đầu đảng giật mình thán phục. Hắn chạy vội lại giật con dao ném xuống đất và hỏi ngài tại sao chẳng có chút gì sợ sệt khi thấy cái chết đang kề bên cổ. Ngài trả lời, đã có Thiên Chúa hằng thương yêu săn sóc lúc sống cũng như lúc chết thì cái chết nào có nghĩa lý gì mà sợ.”

Suy niệm:

Thiên Chúa luôn can thiệp vào cuộc sống của chúng ta, mà dường như chúng ta đã ít lần hay không nhận ra được điều đó. Các môn đệ đã đi theo Chúa, chứng kiến những việc Chúa làm nhưng các ông cũng chưa nhận ra Ngài là Thiên Chúa. Mỗi người chúng ta cần đặt lại cho cuộc đời mình: Đức Kitô là ai trong cuộc đời tôi? Trong những biến cố của cuộc đời, tôi có nhận ra bàn tay uy quyền của Chúa hay không. Để làm được điều đó, chúng ta cần sống mối tương quan mật thiết với Chúa, chúng ta mới nhận ra ân ban của Ngài và những điều kỳ diệu trong cuộc đời chúng ta.

Lạy Chúa, có những sóng gió trong cuộc đời con, Chúa luôn ở bên mà con đâu nhận ra; có những hạnh phúc con có được mà con đâu biết chính Chúa đã làm cho con. Xin ban thêm cho con lòng yêu mến Chúa để con biết Chúa yêu con đến dường nào, và để con nhận ra lòng thương xót vô bờ của Chúa hằng ấp ủ cuộc đời con. Amen.

Têrêsa Mai An

Gp. Mỹ Tho