Câu chuyện cuối tuần: Lâu đài mầu nhiệm

Có một chàng thanh niên kia lên đường đi tìm kho tàng quý được cất giấu trong một lâu đài.

Sau những ngày đi đường xa mệt mỏi, anh nhận thấy mình như lạc lối và đang đứng trước một đoạn dốc gồ ghề, bên cạnh những hố sâu thăm thẳm như muốn nuốt chửng thân xác đã hao mòn sinh lực của anh. Trong lúc chiến đấu để lấy lại sự bình tĩnh của tâm hồn, ngước mắt lên, anh thấy một lâu đài tráng lệ hiện ra trước mắt. Trước cổng toà lâu đài tráng lệ có hàng chữ lớn: “Xin mời vào”.

Biết mình bị lạc đường nhưng lại gặp may, anh sung sướng tiến lại gần cổng lâu đài. Đứng trước cổng lâu đài, anh ngạc nhiên khi thấy có những người lữ hành, tuy đã hết sức mỏi mệt, nhưng vẫn cứ tiếp tục lê bước đi ngang qua tòa lâu đài mà không chịu dừng lại. Hình như họ không thấy có lâu đài ở trước mắt họ. Thấy vậy, người lữ hành bèn tiến lại gần người gác cổng lâu đài và hỏi:

– Tại sao những người lữ hành kia không dừng lại để bước vào lâu đài mà cứ tiếp tục đi qua như vậy?

Người gác cổng trả lời:

– Đây là một toà lâu đài màu nhiệm, chỉ có những ai nhận biết mình đã lạc đường mới có thể trông thấy nó. Trái lại, những người tưởng mình biết đường và chỉ cắm đầu chạy theo con đường riêng của họ, thì họ sẽ bị mờ mắt và sẽ không bao giờ nhận thấy lâu đài. Ông quả là người ngay thẳng, nhiệt thành tìm kiếm chân lý, yêu chuộng sự thật. Chính sự khiêm tốn ngay thật đã mở mắt tâm trí ông và dẫn đưa ông tới đây. Xin mời ông bước vào, giờ đây tất cả kho tàng quý giá trong lâu đài này sẽ thuộc về ông.

Ý nghĩa chính:

Sự khiêm tốn là chìa khóa: Việc thừa nhận “tôi không biết” hay “tôi đang lạc đường” là bước đầu tiên để tìm thấy sự thật.

Tự mãn là rào cản: Coi thường người khác, nghĩ mình đúng, sẽ khiến tâm trí bị mờ đi và bỏ lỡ những điều quan trọng.

Hành trình tìm kiếm: Kho báu không phải là vật chất, mà là sự giác ngộ, và nó chỉ đến với những tâm hồn chân thành, nhiệt thành tìm kiếm.

Sưu tầm